TỪ CÔ CÔNG NHÂN MAY
TRỞ THÀNH DU HỌC SINH QUỐC TẾ
Em chưa bao giờ giận mình nghèo hết,
vì nghèo mà mình có động lực,
có ý chí để vươn lên trong cuộc sống.
Em chưa bao giờ giận mình nghèo hết,
vì nghèo mà mình có động lực,
có ý chí để vươn lên trong cuộc sống.
Như quay lại Anh ngữ Ms Hoa vào một ngày hè miền trung nóng như chảo lửa, gương mặt đầy đặn tươi sáng ánh lên sự tự tin và lạc quan. Trong bộ quần áo đơn sơ giản dị đến ghi hình, Như chào hỏi mọi người xong, quay sang nói nhỏ: “Em không chuẩn bị chi hết luôn, chuyện của em có sao em nói rứa được không hề”.
Và câu chuyện rất đời thường của cô gái nhỏ nhắn cứ thế bắt đầu, chạm rất sâu vào trái tim người nghe.
Đất miền Trung không mưa thuận gió hoà, lũ lụt hạn hán năm nào cũng cuốn qua, chính vì thế mà "PHÙ SA" màu mỡ nhất chính là “Ý CHÍ" con người.
Câu chuyện của Phạm Thị Như (sinh năm 1995) chính là một hiện thân của giọt phù sa ý chí đầy tươi sáng đến từ ngôi làng nghèo của huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh - một trong những người con miền Trung đã thấm sâu giọt “Phù Sa ý Chí” và viết nên câu chuyện riêng của đời mình.
Vừa hết lớp 5, đứng ngoài cửa lớp vì không có tiền đóng học phí, nhìn Ba Mẹ với gánh nặng nghèo trên vai, nhìn 3 em với tương lai mơ hồ phía trước, là chị cả, Như vừa khóc vừa nhìn thấy mục tiêu của mình - “tương lai của 3 em”. Trở về nhà và tự quyết định hy sinh quãng thời gian hồn nhiên nhất, cô lên huyện làm giúp việc với những công việc quá sức so với thân hình bé nhỏ của mình.
Dù cố gắng duy trì việc học một cách cầm chừng, nhưng các em càng lớn, gánh nặng càng cao, Như phải dừng lại hoàn toàn việc học tập khi vừa xong lớp 9. Cô gái nhỏ nhắn chưa một khoảnh khắc nào được sống cuộc đời học sinh hồn nhiên như bao bạn bè cùng trang lứa nhưng dũng cảm đánh đổi để có tương lai cho 3 em của mình.
Không phụ hy sinh lớn lao của chị cả, 3 em của Như đều học rất giỏi, 2 em đã vào đại học, 1 em vẫn còn ở nhà đi học phổ thông với Ba Mẹ. Năm nào các em Như cũng được nhận học bổng từ trường, đã dần tự lo cho chính mình giúp vơi đi gánh nặng cho chị Như.
Không lâu sau thời gian làm giúp việc, Như quyết định đi học may, vì mình còn rất trẻ, còn rất nhiều khát khao để hướng đến. Khi thạo nghề rồi, cô chọn thành phố Đà Nẵng làm nơi dừng chân và xin vào làm công nhân may tại Công Ty 28 Quân Đội. Vẫn gửi gửi tiền về nhà đều đặn cho Ba Mẹ ở quê, chăm chỉ đi làm và làm nhận tăng ca, rất tiết kiệm đến mức có người từng nghĩ Như là một người rất “kẹt sỉ”. Cô gái Hà Tĩnh, tiết kiệm tài tình, đã tự mua cho mình được một chiếc xe máy, để tiện đi học đi làm, hỗ trợ sửa sang lại căn nhà ở quê thêm kiên cố tránh được những ngày mưa giột gió lùa.
Đi học - một giai đoạn thử thách ý chí, bản lĩnh mới bắt đầu. Mục tiêu mới của Như là trở thành nhân viên lễ tân khách sạn quốc tế. Ai cũng bảo đó là ước mơ viển vông, họ đặt câu hỏi, rồi khuyên nhủ: công nhân thì làm công nhân đi chứ lễ tân sao mà làm, máy tính thì không biết dùng, tiếng Anh thì cũng không biết nửa chữ thì làm làm sao. Họ ngăn cản, bởi điều đó đối với tất cả mọi người dường như là điều không thể. Lặng lẽ, cô công nhân ấy không tin vào những tiếng nói “không thể” vây quanh mình, cô chỉ tin “mình có thể” và từng bước đăng kí đi học ở trường cao đẳng nghề, học thêm sử dụng máy tính, chi li và tiết kiệm hết sức có thể, để trở lại với con đường học tập một lần nữa.
Khắc nghiệt nào đến với chúng ta không quan trọng bằng việc ta đã làm gì để đối diện với khắc nghiệt ấy, ta làm gì để thay đổi được số phận của chính mình.
Học viên lớp giao tiếp 4 tháng tại Anh Ngữ Ms Hoa Đà Nẵng
Đời sang chương mới sau khi Như hoàn thành khoá tiếng Anh tiếng anh giao tiếp ở Anh Ngữ Ms Hoa, mặc cho những khuyên ngăn về khao khát hão huyền. Hằng ngày, Như vẫn làm việc ở nhà máy, tối về đi học tiếng Anh. Bạn bè cùng lớp chẳng ai biết về những gánh nặng trên vai cô gái bé nhỏ, chỉ biết rằng Như luôn chăm chỉ đến lớp không quản mưa gió bão bùng, không bỏ qua bài tập nào, nỗ lực từng xíu một từ con số không. Cho đến ngày gần tốt nghiệp, trong một lần tình cờ có cơ hội trò chuyện, cô giáo Thảo Hiếu mới biết được hoàn cảnh và những nỗ lực tuyệt vời của Như. Thật cảm phục!
Mong muốn mãnh liệt thay đổi cuộc đời đã giúp Như tận dụng quãng thời gian quý giá để học tiếng Anh, và không lâu sau Như đã chính thức trở thành nữ lễ tân khách sạn 4* trước bờ sông Hàn Đà Nẵng.
Không dừng lại, Như âm thầm ứng tuyển vào trở thành thực tập sinh hệ vừa học vừa làm của một đơn vị đào tạo lễ tân chuyên nghiệp tại Singapore với giấc mơ lương 8 con số. Trải qua 3 vòng phỏng vấn tiếng Anh khắt khe, vượt qua nhiều ứng viên, cô vỡ oà vui mừng cầm trên tay tờ thông báo trúng tuyển. Một lần nữa, nhìn lại những động lực phấn đấu, Như nhìn thấy là 3 em nhỏ đã trưởng thành vững vàng, và điều cô đang hướng đến là Ba Mẹ sẽ được hưởng phúc tuổi già.
Câu chuyện về Phạm Thị Như càng chứng mình rằng, cỏ thể cô được sinh ra trong một gia đình nghèo “tiền, nhưng cô không nghèo “ý chí”. Và nếu được hỏi trong cuộc đời này là ai đáng tin nhất? Hành trình của Như chính là câu trả lời đầy sức mãnh liệt rằng: Người đáng tin nhất trong cuộc đời này luôn luôn là CHÍNH MÌNH.